Sốc khi thấy vợ sắp cưới ngoài tình khi còn sống với chồng cũ

01:26 |
Vô tình, tôi biết em đã ngoại tình trong thời kỳ chưa ly hôn với chồng cũ. Những gì em viết trong nhật ký thì tôi thấy em quá mù quáng và bản năng.

Tôi và em đều trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ. Đối với tôi là sự vội vàng trong thời điểm, cũng với thể do sự bồng bột thiếu nghĩ suy của tuổi trẻ, có nhẽ vậy. Tôi đã ly hôn sau 5 năm "cơm canh nhạt nhẽo", cuộc hôn nhân thực sự đã với vấn đề ngay trong khoảng năm trước hết do thời kì quen và cưới của tôi chỉ sau hai tháng. Lỗi chẳng của riêng người nào lúc tình cảm đã không còn và sự hững hờ trong khoảng hai phía. Rất nhiều khi chúng tôi cũng vì con gái mà phấn đấu nhưng không thể cứu vãn được, sau 7 năm chung sống vợ chồng tôi đã chia tay. Còn em, lý do mà em đưa ra cho sự đổ vỡ gia đình cũng không quá nhiều mâu thuẫn. Chồng em mải chơi ở dòng tuổi 32, một mình em toan lo bươn chải cho gia đình. Chuyện mẹ chồng nàng dâu nảy sinh vì lúc cưới nhau 4 năm em không có con (do chồng em không có).

Sốc khi thấy vợ sắp cưới ngoài tình khi còn sống với chồng cũ

Tôi và em gặp nhau sau hai năm ly hôn theo cách tình thật cờ mà như mọi người đề cập thì thực thụ mang duyên. Em, một người bắt mắt, sôi nổi và sở hữu những sở thích, đam mê giống tôi, khiến cho tôi ấn tượng ngay từ lần đầu tiên. Tình cảm của chúng tôi vững mạnh tương đối nhanh. Sau sắp 1 năm chúng tôi đã là của nhau. Tình cảm sống lại sở hữu tôi sau một quãng thời gian khó nhọc hụt hẫng sở hữu cuộc sống. khi đã cứng cáp với tình cảm của mình, chúng tôi chuẩn bị các bước cho 1 mai sau mới. Tôi nghĩ sẽ nhiệt tình vì em và cũng vì hạnh phúc của mình. Các tính liệu cho gần như mọi chuyện về tương lai, từng bước được chúng tôi xác định rõ ràng. Tôi và em hạnh phúc về điều ấy, nhưng mọi điều lại đang vấp phải 1 sự thực khiến cho tôi ko biết sẽ đặt niềm tin vào đâu.

Trong 1 lần sang giúp em dọn nhà đón mẹ em, tôi vô tình đọc được nhật ký của em. Em đã bồ bịch trong thời gian chưa ly hôn. có cái cách mà tôi cảm nhận các gì em viết trong nhật ký thì thấy em quá mù quáng và bản năng. Để rồi chính chuyện ấy đã tác động to tới quyết định ly hôn của em, sau ly hôn em rơi vào hoàn cảnh trống trải và hụt hẫng. Ngày nay khi hai gia đình đã tương hỗ, mong muốn tôi và em vun đắp một gia đình mới lại là khi tôi phân vân về tương lai của mình. 1 nửa kỳ vọng là sẽ làm em hạnh phúc và rất muốn tin tưởng vào em; 1 nửa lại lo sợ cho ngày mai, sợ trong ngổn ngang cuộc sống em lại gây cho tôi những thương tổn quá to. Xin hãy cho tôi các lời khuyên thật tâm để sở hữu thể vững vàng có mai sau. tình thật cảm ơn

Tôi yêu em nhiều hơn chính cả bản thân mình

00:52 |
Mấy tuần nay đầu óc tôi trĩu nặng, không biết mình nên làm gì nữa. Tôi đã dùng mọi lý lẽ để níu kéo cuộc tình này lại nhưng vẫn không ích gì.

Tôi là nam, 26 tuổi, đã tốt nghiệp đại học, đang đi làm ở trên thành thị và sống độc thân. Trước đây tôi có yêu 1 cô gái sắp sáu năm thì chia tay. Sau khi chia tay được gần 1 năm (tức là khoảng cuối năm 2015), tôi bỗng nảy sinh tình cảm có 1 cô gái khác kém 6 tuổi, nhà ở thành phố, gia đạo cũng thường ngày, bố mẹ hiền hậu, đang đi học đại học trên Hà Nội. Nhưng nhớ tiếc thay người ta cũng mới có tình nhân nên tôi chỉ thầm yêu trộm nhớ, rồi khoảng 5 tháng sau, (tháng 3 năm nay), tôi biết cô ấy mới chia tay người thương vì lý do không hợp nên tôi mới mạnh dạn tỏ tình, qua một thời gian cô đấy cũng cảm động trước tình cảm của tôi. hai đứa cũng có các kỷ niệm đẹp cùng nhau dù rằng không nhiều.

yêu em hơn chính bản thân mình


Trớ trêu, 1 ngày ngẫu nhiên cô ấy nói: "Mọi chuyện cần phải chấm dứt!". Cô ấy nói "Bố mẹ em không đồng ý vì em còn quá nhỏ để yêu". Tôi nói: "Anh sẽ đợi tới lúc em học xong". "Không được, em không muốn thế" cô ấy nói nhanh. Tôi dùng mọi lý lẽ để níu kéo cuộc tình này lại nhưng vẫn không thể lay chuyển được điều đó. Thực ra chúng tôi quen nhau bắt đầu từ em mới 15 tuổi vì cùng tập tành chung trong đội tuyển năng khiếu của thành phố, biết tương đối rõ về nhau. Em là người con gái rất ngoan, hiền hậu, tốt bụng và đặc thù rất nghe lời bố mẹ. Tôi trách em vì sao lại không giảng giải cho bố mẹ và không cho tôi cơ hội để thuyết phục, ngày hôm sau em nói "Em nghĩ là không yêu anh, đó chỉ là tình cảm tạm thời vì cảm động trước tình cảm của anh thôi".

Tôi không tin vào những điều đó, mà linh giác chỉ cho thấy là cô đó cũng yêu tôi. Tôi thực thụ rất buồn và khổ cực. Tôi là dân nhà quê, cũng sống xa nhà từ năm 15 tuổi. Bao nhiêu năm theo đuổi niềm yêu thích, mặc dù không được hoàn hảo nhưng cũng nhất thời gọi là thành công vì cũng có chút đóng góp cho thành phố và bây giờ làm trong nhà nước, đúng ngành đúng nghề, công tác cũng khá ổn định, thu nhập chưa được cao nhưng đủ trang trải cuộc sống và gửi về một ít cho bố mẹ. Mọi thứ đều do tôi phấn đấu và một phần được sự giúp đỡ của thầy mà có. Tuy gia đình tôi không gọi là khá giả nhưng tôi tin rằng mai sau sẽ lo được cho vợ con 1 cuộc sống hạnh phúc.

Tôi không biết bố mẹ em chê mình vì gia cảnh hay không muốn ảnh hưởng việc học của con gái nữa, tôi không thể trách họ hay giận họ được. Tôi đã có ý định từ bỏ và cắt mọi liên lạc nhưng do công tác vẫn phải gặp nhau (hiện tại tôi làm thầy còn cô đấy là học sinh), mà mỗi lần gặp rồi dù không nói có nhau câu nào tôi vẫn thương và yêu cô ấy số đông (trong một năm chí ít vẫn phải gặp nhau mấy lần vì cô ấy trong đội tuyển nên vẫn phải chuyên dụng cho tỉnh). Mấy tuần nay đầu óc tôi trĩu nặng, không biết mình nên làm gì nữa, quá bế tắc. Liệu tôi có nên chờ đợi cô đó hay không?

Thời gian không làm tôi nản nhưng rất sợ 1 ngày nào đó cô đó lại có tình cảm có người nào khác thì sao? Cô đấy không cho tôi chờ đợi, khi đó tôi cũng không trách được cô đấy, có lại chờ đợi một người đối xử có mình như thế có đáng hay không? bố mẹ lại hối thúc tôi lập gia đình nên hơi sức ép. Vấn đề về tình cảm giới tính là điểm yếu nhất trong con người tôi mà tôi thấy rất khó khăn. Có phải tôi quá đắm say tình đến ngây dại đúng không? Liệu có phải linh cảm của tôi về tình cảm của cô đó dành cho cho mình là sai hay không?

Tôi đau khổ chấp nhận để vợ ngoại tình

00:33 |
Tôi tôn trọng người đàn ông kia của vợ, ít nhất ông ta cũng mang lại cho cô ấy cảm giác sung sướng mà tôi không thể đem lại.

Năm nay là năm thứ 2 kể từ ngày vợ tôi bắt đầu có quan hệ thân thiết cùng 1 người đàn ông khác, họ không dành quá phổ thông thời gian cho nhau và cũng không gặp nhau quá thường xuyên. Thâm tâm tôi và cô đấy đều biết rất rõ chuyện này, nhưng chúng tôi yêu nhau và thực tại vẫn hạnh phúc. Trong mắt tôi, cô đó vẫn tuyệt vời, xinh đẹp, hấp dẫn. Chúng tôi kết hôn sau 3 năm yêu nhau, 3 năm đó chẳng phải mang chuyện tình dục, rồi về sống có nhau mọi thứ hạnh phúc cho đến đêm trước hết ngủ cùng nhau.
Tôi đau khổ chấp nhận để vợ ngoại tình

Vợ tôi là người từng trải trong chuyện chăn gối, say mê tình dục một bí quyết mạnh mẽ, hoang dã, khi mà tôi dù hơn cô đấy vài tuổi nhưng trước giờ chỉ biết tới học hành, công tác nên cô ấy là mối tình đầu tiên và độc nhất vô nhị. Tôi thích sự nhẹ nhõm, mà điều đó vốn chẳng thể khiến cho cô đấy thỏa mãn. Chúng tôi đã toàn bộ lần nói chuyện về vấn đề này cương trực, không phải giấu cảm xúc. Trong năm đầu tiên sau hôn phối, số lần chúng tôi quan hệ đếm được trên đầu ngón tay, bởi cô ấy không phải có chút xúc cảm gì lúc quan hệ sở hữu tôi. Cô đó vẫn luôn chăm sóc, cố gắng khiến tôi vui vẻ hài lòng. Gia đình tôi rất yêu quý cô ấy. Cô ấy đã chống chọi chống lại gia đình họ hàng để thành hôn cùng tôi, sẵn sàng làm cho bất cứ điều gì vì tôi; hy sinh nhiều cho tôi, nhắc cả tương lai.

Hơn một năm sau đó, cô ấy và thầy giáo cũ, từng là đồng nghiệp của tôi sở hữu quan hệ. 1 lần vô tình trong lúc ấp ôm cô đấy trên giường, tôi nhắc ngực vợ phẳng quá, thế là cô đấy liền bỏ ra ngoài. Với lúc vì stress công tác, tôi có vô tình cáu gắt, không nghĩ lại làm cho thương tổn cô đó tới mức thế. Ông đấy ngoài 60 tuổi, từng ly hôn, sống độc thân, chẳng thể sinh con. Vợ tôi viết nhật ký, một ngày đột nhiên dọn nhà tôi đọc được. Cô đấy viết bản thân cuồng nhiệt, hoang dại và đắm đuối trong ham lúc ở bên ông ta. Ở bên tôi cô đó sở hữu sự êm dịu, nhẹ nhõm như hai người bạn thân. Còn bên ông đó, cô đó là 1 người nữ giới thực thụ. Họ yêu nhau vì tình dục.

Rồi những lần cô đó lấy cớ đi du hý, hóa ra đều ở bên ý trung nhân. Ngày ông ta chuyển khỏi thành thị chúng tôi sống, cô đó còn khóc. Cô ấy cũng viết rõ rằng yêu cả tôi và ông ta. Còn ông ta cũng chỉ có duy nhất cô ấy. Ông ta nhắc với cô đấy rằng tôi là người phải chăng, nhất quyết sẽ khiến cô ấy hạnh phúc và tương lai của cô ấy là tôi. Còn ông ta là người đến sau và không thể đem lại tương lai cho cô ấy lúc già đi. Cô ấy còn viết, không chút ăn năn và nuối tiếc mang các điều đã làm.

Tôi đau khổ chấp nhận để vợ ngoại tình

Lúc đó tôi sốc, không tin được, xin nghỉ phép về quê với ba mẹ 1 thời kì cho im tĩnh. Suốt thời gian đó, tôi vùi đầu đọc sách tĩnh tâm còn để cô ấy 1 mình trên thành phố. Cô đó rất khả quan, chỉ tiếc nuối chúng tôi chẳng hề hợp về tình dục. Cho dù tôi với ép bản thân, mang uống rượu trước lúc quan hệ nhưng cũng không đủ làm cho bản thân hoang dã, mạnh mẽ như cô đó muốn. Tôi chưa bao giờ mường tưởng chuyện ly hôn. 2 chúng tôi là các người sống nội tâm, ít bạn bè, thu nhập của tôi khoảng 20 triệu, cô ấy khoảng 10 triệu, sở hữu một cuộc sống giản dị, tiết kiệm, cô ấy luôn dậy sớm giặt đồ bằng tay. Ngoài thời kì đi làm, chúng tôi gắn bó bên nhau thân thiết hệt như lúc yêu. Trên giường, tôi dễ dàng đạt được cảm giác thỏa mãn, nhưng lại không thể làm cho điều đó cho vợ, theo mẫu cách cô ấy muốn và gợi ý, bởi khiến cho tương tự tôi không thả phanh.

Tôi không cho vợ được thứ cô ấy cần và muốn, nên vợ kiếm tìm nó ở ngoài. Cô đấy cũng viết, sẽ không bao giờ ly hôn bởi yêu tôi. Tôi nhớ khi mình bị ốm, cô ấy coi sóc, lo âu đến nỗi nấu bếp vội vã mà dao cứa vào tay chảy máu phổ biến, thế mà sau đó vẫn cố thoa bóp cho tôi, rồi thức cả đêm để chuẩn bị tài liệu đi làm cho giúp tôi. Tiền với bao nhiêu cô đấy cũng dành dụm hết cho tôi, bản thân cô đấy mỗi tháng mục tiêu chưa tới nửa triệu, đồ ăn ngon cũng để dành cho tôi. một người vợ phải chăng như vậy, tôi không dám đòi hỏi gì hơn. Tôi ưng ý rằng sở hữu một người bên cạnh san sớt, quan tâm, chăm sóc mình, sống với nhau như bạn thân thế cũng tốt.

Có nên làm việc tại nhà hay không?

00:21 |
Tính tôi và mẹ không hợp nhau. Ngày từ lúc nhỏ mẹ sẵn sàng đánh tôi rất đau hay chửi tôi chỉ vì những vấn đề nhỏ nhặt. 

Tôi là nam, 25 tuổi, đang làm việc tại cửa hàng của họ hàng. Tôi được đánh giá là nhanh nhẹn, thông minh và vui tính. Bình thường trước mặt người khác lúc nào tôi cũng vui vẻ, nhưng khi một mình gần như trầm cảm và nghĩ linh tinh quá nhiều, cảm giác cuộc sống thật bế tắc. Gia đình tôi cũng đủ ăn đủ mặc, có thể gọi là khá ở khu, về vật chất thì trong đám bạn tôi thuộc loại thoải mái nhất, còn về mặt tình cảm không biết phải nói thế nào. Từ nhỏ ba mẹ đã hay cãi vã, ba tôi nóng tính, mẹ hay cằn nhằn gia đình. Ngày đấy khó khăn, làm ăn vất vả nên toàn cãi vã đánh nhau vì những chuyện không đâu. Rồi mọi thứ cũng ổn dần theo thời gian.

 làm việc tại nhà

Khi tôi học đại học năm thứ 2 xa nhà, chị gái mất do tai nạn giao thông để lại bé gái cho gia đình chúng tôi sau cuộc hôn nhân không thành công. Tôi đau khổ, dằn vặt suốt nhiều năm vì có thể do tôi không chuyển chị lên viện tuyến trên nên chị mới không cứu được. Rồi mọi chuyện cũng qua, tôi ra trường và làm đủ nghề với mức lương thấp để lấy kinh nghiệm, mọi thứ vẫn chẳng đâu vào đâu khi rằm tháng riêng năm ngoái cha biết tin bị ung thư phổi đã di căn giai đoạn 4. Ông là một người mạnh mẽ mà tôi luôn phấn đấu để trở thành, được bạn bè quý mến, xã hội kính trọng, anh em nể phục. Ông luôn chăm lo cho các cô các chú. Sau hơn một năm ông cũng ra đi, tôi còn không được ở bên ông giây phút cuối đời. Viết những dòng này tôi nhớ ông quá, sắp đến 49 ngày rồi. Vậy là gia đình giờ còn tôi, mẹ và con của chị gái.

Tôi không biết có nên về nhà không hay tiếp tục ở lại làm cùng người nhà (Tôi xuống làm vì ba muốn tôi đi mặc dù ông đã biết bệnh của mình). Ở nhà thì gia đình kinh doanh cũng được 15-20 triệu mỗi tháng. Vấn đề ở đây là mọi người lại tiếc khi cho tôi ăn học 4 năm đại học mà giờ ở nhà trông nhà. Ngoài ra tính tôi và mẹ khắc nhau. Ngày nhỏ mẹ sẵn sàng đánh tôi rất đau hay chửi tôi chỉ vì những vấn đề nhỏ nhặt. Tôi không trách mẹ nhưng không hợp trong mọi vấn đề, kể cả việc bạn bè tôi hay cách tôi sống, không thể nói chuyện lâu với nhau. Mẹ muốn tôi về quê ngoại cùng bà trong khi tôi là cháu đích tôn. Mọi người bên nội luôn mong muốn tôi ở cùng gia đình. Về quê ngoại tôi có thể phát triển hơn nhưng cũng không muốn. Tôi không biết phải làm thế nào, viết ra đây chỉ để muốn được chia sẻ cùng mọi người.

Bạn trai nói không cưới nhưng vẫn yêu tôi

00:19 |
Tôi bên anh mà luôn ám ảnh về những gì anh đã phản bội mình, ám ảnh về câu nói “Không lấy loại người như tôi”.

Tôi có một mối tình kéo dài suốt những năm học cấp 3 đến giờ khi đã ra trường và đi làm chúng tôi vẫn yêu nhau. Đó tưởng chừng sẽ là một tình yêu đẹp nếu như không có những khoảng trống về thời gian lẫn tinh thần giữa hai người, không có những dằn vặt và tổn thương mà chúng tôi dành cho nhau. Tôi còn nhớ những ngày đi học cấp hai thực sự rất ghét người con trai đó. Con trai gì đâu mà ngồi học trong lớp “bà tám” hơn cả con gái. Lúc đó tôi có lẽ là người nghiêm túc và khắt khe nên rất ghét anh, không biết ông trời run rủi như thế nào chúng tôi lại chơi chung với nhóm bạn và trở nên thân thiết, mặc dù trong nhóm bạn đó tôi vẫn ghét anh nhất.

Thời gian cứ qua, chúng tôi vẫn chơi với nhau như vậy, lên cấp 3 tôi xét tuyển vào trường học gần nhà, còn anh vì không đủ điểm nên đi học trường tư thục xa hơn, từ đó chúng tôi ít gặp nhau. Những tin nhắn qua lại, những lời hỏi thăm quan tâm nhau, tôi thấy hóa ra anh là người nội tâm và tình cảm, đôi khi cũng hài hước nữa. Tôi yêu anh, cảm giác nhịp đập trái tim bồi hồi. Tôi thích anh trước cả lúc anh thích tôi, nhưng hồi đầu có lẽ anh chỉ xem tôi như trò chơi để tán đổ. Mặc dù tôi biết có một cuộc cá cược giữa những đứa con trai rằng anh sẽ tán được tôi nhưng vẫn đồng ý hẹn hò khi được tỏ tình.


Chúng tôi yêu nhau lạ kỳ như vậy. Chúng tôi vừa là bạn, vừa là người yêu, luôn vui vẻ và hạnh phúc bên nhau. Những rung động bồi hồi khi lần đầu tiên được nắm tay, nụ hôn đầu đều làm tôi vui vẻ, hạnh phúc. Chúng tôi bên nhau chưa bao giờ giận hờn, chỉ có vui vẻ, có thể vì thời gian gặp nhau hiếm hoi nên hai đứa trân trọng điều đó.

Rồi điều gì đến cũng đến, tôi đã cho anh tất cả những gì của mình khi ở tuổi 17, nói dối bố mẹ để đi với anh nhiều hơn, khuya hơn; điều đó làm tôi mệt mỏi, việc gặp nhau anh không còn trò chuyện nữa mà chỉ để thỏa mãn thú vui. Trong khoảng thời gian đó tôi luôn sống trong lo sợ bị bố mẹ phát hiện, sợ có điều ngoài ý muốn xảy ra, sợ mọi thứ. Nhiều lúc tôi cảm thấy thật sự buồn, thấy mình tủi nhục, không biết sao lại như vậy. Nhưng tôi vẫn yêu anh điên cuồng, yêu một cách cuồng si. Có lẽ vì quá yêu anh nên không nhận ra sự thay đổi của anh. Có lần anh đưa một cô gái đến và giới thiệu là em kết nghĩa, tôi vẫn nghĩ đó là em gái anh và còn đối xử rất tốt nữa.

Một ngày khi tôi học lớp 12, trên đường đi học về thấy anh chở “em gái” của mình đi chơi. Tôi gọi điện anh không bắt máy, sau đó đã nói lời chia tay một cách phũ phàng. Anh nói không còn yêu tôi nữa, tôi nghĩ sao mà cho rằng anh yêu một đứa con gái như tôi. Mới ngày hôm qua, anh còn nói sau này sẽ lấy tôi, tôi là công chúa của anh; thế mà sau đó một hôm anh lại làm tan nát trái tim tôi như vậy. Rồi chúng tôi chia tay nhau mặc cho tôi níu kéo. Tôi thực sự suy sụp, có ý định chết đi nhưng không có đủ dũng khí, đến lúc tôi có đủ can đảm thì một người đã kịp níu chân tôi lại. Đó là người tôi luôn biết ơn, trân trọng, nhưng cũng làm cho người đó trở nên tuyệt vọng. Sau đó tôi quyết tâm học hành trở lại, không quan tâm đến những chuyện về anh nữa.


Tôi đậu vào một trường đại học ở trong Nam, ngôi trường không quá hoàn hảo nhưng nó sẽ tốt vì tôi chẳng quen ai ở trong này. Những người gợi nhớ cho tôi về anh, sẽ chẳng có một ai. Tôi bắt đầu chuyển từ yêu qua hận, hận người đã bỏ rơi mình, muốn người đó sống không vui vẻ. Bề ngoài tôi vẫn giả vờ mình cao thượng, chúc phúc cho anh. Năm thứ hai đại học, anh nhắn tin cho tôi nói họ đã chia tay và anh vẫn còn yêu tôi, muốn bù đắp cho tôi. Tôi nhận ra đây là khoảng thời gian tốt đẹp nhất cho những ý nghĩ xấu của mình. Tôi nên làm cho anh yêu mình say đắm, sau đó vứt bỏ anh như anh từng làm với tôi.

Chúng tôi lại yêu nhau, gặp nhau thường tâm sự ít, lao vào nhau nhiều hơn. Nhiều lúc tôi nghĩ, có cần thiết vì một người như anh mà vậy không. Rồi lúc tôi nhận ra mình không thể nhẫn tâm với anh, vì tình cảm vẫn còn thì lại phát hiện ra mối quan hệ của anh và "em gái” gì đó chưa chấm dứt. Có vẻ như anh không thể quên người đó, chỉ mượn tôi để quên mối tình ấy. Tôi chợt nhận ra mình còn yêu anh lắm, chưa thể nào quên anh. Điều đó càng làm tôi ghét bản thân và hận anh hơn.

Tôi vẫn quyết tâm chia tay vì không muốn phí hoài tuổi trẻ của mình vào người như vậy. Rồi không biết vì sao anh vẫn làm cho tôi chuyển ý được, tôi lại lao vào anh điên cuồng, chúng tôi gặp nhau cũng chỉ là vậy thôi. Đến bây giờ khi tôi 25 tuổi vẫn bên anh mà chẳng thể quên được những gì đã xảy ra trong quá khứ. Tôi luôn ám ảnh về những gì anh đã phản bội mình, ám ảnh về câu nói “Không lấy loại người như tôi”. Nhưng tôi nhận ra anh đã thay đổi, anh hiện tại chỉ yêu tôi và chấp nhận vì tôi. Tôi chẳng biết giờ có thể tiếp tục yêu anh nữa hay không? Để bắt đầu một tình yêu mới, còn đủ thời gian với tôi không? Hay để bắt đầu với quá khứ tôi có thể yêu trọn vẹn?

Sống là phải biết phấn đấu để thành công!

00:10 |
Con cái ngày càng trưởng thành còn thầy lại ngày một gìa đi. Ước sao cho sự trưởng thành của tôi có thể mau lẹ hơn sự già nua của thầy u, để tôi có đủ năng lực và thời kì chăm sóc cho thầy u của mình, phát triển thành chỗ dựa chắc chắn cho họ.

Tôi thường oán giận thầy u rằng họ lúc nào cũng coi tôi là một đứa trẻ. Họ thường hiềm nghi các quyết định của tôi. Cho rằng các quyết định của tôi là háo thắng, bốc đồng.

Họ luôn cho rằng những quyết định của tôi là sai lầm sau này một mực sẽ hối vì những gì mình làm. cho nên, họ thường can thiệp vào những quyết định của tôi. có thời điểm còn làm rồi mới nói cho tôi. Tôi thường nói với họ rằng tôi đã lớn rồi có thể tự quyết định cuộc sống của mình, có chính kiến riêng của mình và muốn được tự mình quyết định mai sau. Thế nhưng chỉ 1 câu “ trẻ em, biết gì mà nói.

phấn đấu để thành công

“Ta chỉ vì muốn tốt cho con thôi” làm tôi chẳng còn lời nào để nói.

Tôi biết rằng họ đều là vì muốn tốt cho tôi nhưng chẳng thể nào bằng lòng được phương pháp yêu của họ dành cho mình. Trong mắt thầy u, dù tôi có to, có lớn bao nhiêu thì có họ tôi mãi mãi đều là con nít cần được họ để ý trông nom. Thế nhưng phần quan tâm trông nom này lại là áp lực quá nặng nài nỉ làm tôi không thể nào cảm nhận được hơi ấm của tình thân mà chỉ thấy tầng tầng sức ép.
Có người sẽ nói rằng tôi không biết cảm ơn sự chiếu cố của thầy u còn cô phụ lòng tốt của thầy u nhưng hiếu thuận không có tức thị hoàn toàn phục tòng. Mặc dầu không dám cam đoan rằng đông đảo các quyết định của mình là đúng đắn. Nhưng chí ít tôi cũng không hối mà cho dù sau này có ăn xin đi chăng nữa tôi vẫn sẽ kiên trì với sự lựa chọn của mình.

Dù có khổ có mệt hơn cũng cố gắng theo đuổi. Mà thầy u lựa chọn cho tôi hoặc dù cho có đúng là như vậy chăng nữa làm ngày mai của tôi dễ dàng hơn nhưng nó vẫn làm tôi cảm thấy đáng tiếc nuối mà tôi không muốn sự nhớ tiếc này biến thành sự oán trách thầy u mình.

“Con lớn rồi, thầy u cũng già rồi” lúc nghe vào các câu nói này, tôi đã cãi nhau có thầy u vài ngày. Tôi tự nhiên phát hiện ra rằng, thầy u không yên ổn tâm hoặc là bởi vì họ chưa bao giờ thực thụ để tâm các điều này.

Vì thế mà họ vẫn luôn gồng lên cố khôn xiết mình để trải cho tôi con đường tương lai bằng phẳng. có một ngày họ sẽ rời xa tôi, còn tôi thì vẫn đang loay hoay với những trở ngại và thất bại. Cho nên họ vội vàng, gấp gáp giúp tôi quyết định chọn lọc nên học ở trường đại học nào, lựa chọn ngành nghề nào sau này lên ứng tuyển ở đâu ra sao. Cứ như vậy cả một đời họ chẳng bao giờ hết lo.

Quan hệ với người cũ tôi nhận ngay đơn ly hôn từ vợ

23:55 |
Trong thời điểm vượt qua giới hạn với tình cũ, tôi mường tượng vợ nhưng dục vọng đã khiến cho lý trí tôi mờ đi. Hôm sau về nhà, vợ khóc mắt sưng và đưa đơn ly dị.

Tôi 35 tuổi, sống ở Sài Gòn, công việc ổn định và thu nhập tương đối. Trước đây, tôi có quen 1 người cũng là mối đầu đuôi, tình yêu từ các năm cấp ba, sau đó vào đại học rồi sau 2 năm ra trường thì hai đứa chia tay. tình nhân cũ sau lúc ra trường về quê làm cho việc, quen người khác trong khi chúng tôi vẫn còn yêu nhau. 1 thời kì sau đó em lấy chồng, tôi khổ cực vật vã, rồi nghĩ lại mình mới ra trường, thu nhập chưa ổn định nên chẳng thể khiến chỗ dựa cho em, chỉ biết chúc em hạnh phúc. 

Quan hệ với người cũ tôi nhận ngay đơn ly hôn từ vợ

Tôi vùi đầu vào công tác để quên đi người cũ, sau 2 năm, tôi gặp được người con gái khác, là vợ tôi hiện nay. Em xinh xắn, đáng yêu hết sức, tính cách với phần mạnh mẽ, tuy mới ra trường nhưng đã với công tác ổn định sở hữu thu nhập cao. Phải mất hơn 1 năm đeo đuổi em mới nhận lời yêu tôi. Yêu nhau được ba năm chúng tôi thành thân. Ở kế bên vợ tôi như 1 đứa trẻ, luôn vui vẻ, hạnh phúc. trong khoảng nhỏ em đã được chiều chuộng nên không khéo léo việc nhà, nấu ăn có lúc mặn khi nhạt, đôi khi hay dở chứng làm trời khiến cho biển nhưng đối với tôi chuyện đó không thành vấn đề.

Tôi yêu thương và chiều chuộng em hết mức, xem em như bảo bối của đời mình. Em cũng rất được lòng gia đình và họ hàng tôi, đặc biệt là mẹ vì hay tỉ tê tâm sự và quan tâm tới bà nên bà yêu thương như con gái. Rốt cuộc sống của tôi khá yên bình và hạnh phúc. Mọi chuyện diễn ra êm đềm cho đến một ngày, người cũ điện thoại cho tôi vừa khóc vừa nhắc đang ở Sài Gòn, chồng cô đấy bội nghịch em để đi theo tình mới. Cô đấy nhắc muốn vào đây để khởi đầu lại trong khoảng đầu nhưng không sở hữu người nào thân thiết, chỉ biết tìm đến tôi. Tôi lúc đầu có chút ngỡ ngàng, sau đó đồng ý gặp để giúp đỡ vì thương và dù sao cô đấy cũng là người tôi từng gắn bó lâu.

Những lần gặp nhau giữa tôi và người cũ ngày một phổ biến, cũng đồng nghĩa có việc tôi không dành rộng rãi thời kì bên vợ. Vợ tôi đôi khi con nhỏ nhưng tính tình lại khôn cùng mẫn cảm, tôi phải cực kỳ chu đáo mới không để vợ phát hiện chuyện bản thân và người cũ. một hôm người cũ uống rượu và gọi tôi tới trợ giúp, chuyện gì tới cũng tới, chúng tôi đã đi quá giới hạn, trong thời điểm đó tôi thấy mình thật đốn mạt, mường tưởng vợ và biết mình đã làm chuyện có lỗi có em, nhưng dục vọng đã khiến cho lý trí tôi bị mờ đi. Sau lúc làm cho chuyện mang lỗi sở hữu vợ, tôi vội bỏ về nhà để mặc người cũ ở lại trong đêm.

Quan hệ với người cũ tôi nhận ngay đơn ly hôn từ vợ

Sáng hôm sau lúc về nhà, tôi thấy vợ rất khác lạ, linh cảm bất an, tôi nhìn vợ, mắt em đỏ hoe và sưng lên vì khóc nhiều, biết chắc vợ đã biết chuyện nhưng tôi vẫn cố hy vọng không hề. Lúc đó tôi thật sự rất sợ nhưng với vẻ mọi thứ đã muộn. Em đưa tôi hồ sơ ly hôn đã được chuẩn bị hồ hết. Em nói nhưng không nhìn tôi, bảo tôi ký đơn, không ký cũng được, sẽ đơn phương ly hôn. Tôi như gục ngã, vợ cực kỳ lãnh đạm, tôi không thốt nên lời vì không biết đối diện sở hữu em như thế nào.

Ngay trong hôm đó em đã dọn ra chung cư riêng của em, điện thoại cho gia đình hai bên để thông tin và xin phép họp gia đình. Khi này tôi đang thật sự ăn năn, nhìn căn phòng lạnh lẽo, không còn bất cứ thứ gì của vợ, không còn bóng dáng em tôi đau đớn vô cùng, hận bản thân đã làm em tổn thương, hận mình tự tay vứt bỏ hạnh phúc gia đình. Vợ tôi trong chuyện tình cảm rất rõ ràng, tôi biết em cố định không miễn thứ. Tôi biết vợ mạnh mẽ như thế cũng bởi vì khi yêu, em yêu phần lớn và tin tưởng vào tôi, 1 lúc bị thương tổn em sẽ không thứ lỗi. Tôi phải khiến cho gì để cứu vãn cuộc hôn nhân này, xin cho tôi lời khuyên.

Anh xa lánh tôi vì không còn tin tưởng nhau

21:53 |
Chúng tôi hay cãi vã, ngủ riêng và gần như không quan hệ. Chồng không tha thứ cho tôi, còn tôi luôn nghĩ mình chẳng cógì xấu, trừ tin nhắn cùng người yêu cũ

Tôi đã hơn 35 tuổi, sở hữu hai con, vợ chồng tôi thành hôn đã 8 năm, chúng tôi rất hiểu và yêu thương nhau, dù đôi lúc có đôi co vì những dị đồng trong cuộc sống. Bên cạnh đó về cơ bản anh thường nhường là chính nên tôi thấy tương đối thả phanh. Chồng cũng san sớt việc nhà, tôn trọng mọi thị hiếu hay nhu cầu tư nhân của tôi và trái lại, tôi cũng đối xử mang chồng rất tích cực vì yêu anh và yêu cả gia đình chồng. Chúng tôi đã sở hữu nhà lầu, xe hơi tại Sài Gòn dù chưa đủ sang giàu.

Một năm trước gia đình tôi xảy ra chuyện lớn. 1 ngày đi làm việc về thấy chồng buồn bã, anh cứ buồn tương tự mấy ngày liền nhưng tôi hỏi lại không nói, mặt chỉ ủ dột. Sau đó không chịu được, 1 tối anh hỏi tôi: “Em với anh Thuật có mối quan hệ với nhau thế nào” khiến tôi rất bất thần. Thuật vốn là 1 “người cũ” của tôi. Thời khắc ấy  tôi mới 22- 23 tuổi và vừa ra khỏi trường đại học nên chưa có kinh nghiệm trong tình yêu. Chúng tôi duy trì mối quan hệ kiểu “có tình cảm sở hữu nhau” được khoảng 3 tháng thì tôi chủ động chấm dứt vì không thể ưng ý được bản thân mình do biết Thuật đã với vợ. Tôi rất thống khổ và dằn vặt vì mình có tình cảm mang người đã với gia đình nên nỗ lực dừng lại. Tôi phải trốn chạy bằng các chuyến đi công tác xa để chấm dứt mọi sai trái.

Anh xa lánh tôi vì không còn tin tưởng nhau
Đã từ lâu chúng tôi chưa quan hệ với nhau (Ảnh minh họa)

Gần đây mấy năm, khi tôi nằm nhà sinh con mang đủ thứ tai ương ập tới cho mẹ con tôi, tôi đã có khi rơi vào trầm cảm, muốn tự tận. 1 đêm vào internet thấy Thuật nhắn tin hỏi thăm nên mọi cảm xúc trong tôi ùa về. lúc đó tôi đang trầm cảm nặng và khi thấy tin nhắn của Thuật thì mừng vui biết mấy. thời khắc đấy Thuật đang đi Mỹ du học để nâng cao trình độ, lại học đúng nơi ngày xưa chồng tôi đã du học. Khi đó tôi đã nhắn tin cho Thuật nhắc nhớ và những ngày qua mang tôi thật kinh khủng.

Tôi muốn đi làm cho lại, muốn được ấp ôm anh 1 lần và kể cho anh nghe các điều tồi tệ đã diễn ra lúc tôi mang bầu nằm nhà (tôi và con bị tai nạn liên lạc tưởng chết, thân thể tôi cũng bị biến dạng sau tai nạn). Thế nhưng Thuật không nhắc gì vì biết tôi đang stress nặng, tôi cũng chỉ nhắc tương tự vì khi ấy không thông thường. Rồi tôi đi khiến lại, mọi việc trở lại quỹ đạo của nó, tôi với Thuật không mang gì.

Đã một năm trôi qua tính từ lúc ngày chồng biết chuyện ấy của tôi với Thuật, mối quan hệ của tôi và chồng rất tệ. Chúng tôi thường xuyên cãi vã, ngủ riêng và sắp như không quan hệ. Chồng không dung thứ cho tôi, còn tôi luôn nghĩ mình chẳng làm cho gì xấu (trừ tin nhắn đó ra) nên không chấp nhận được chồng. Có lần biện hộ vã, chồng khởi đầu lôi chuyện đó của tôi ra sở hữu ý tôi lăng loàn, lừa dối anh.

Lần gần đây nhất cách đây 1 tháng anh cũng có chuyện đó ra xúc phạm tôi dù ngày xưa anh không bao giờ như vậy. Còn tôi, tôi bắt đầu nghi ngờ chồng có người tình và thường gặp ác mộng về chuyện đấy. Tôi chán chường và cũng không muốn chuyện trò, để ý tới chồng nữa, khoảng cách giữa chúng tôi càng ngày càng xa.

Đàn ông là phải có nghĩa vụ với gia đình

21:47 |
Khi đã có gia đình, đã nguyện gắn bó đời mình có người nữ giới nào đó, mong đàn ông hãy biết, mình chính là chỗ dựa của người đàn bà đó, và họ chẳng có ai quan trọng hơn mình để dựa dẫm.

Đàn ông luôn cho mình là người rường cột trong gia đình, là người quyết định mọi việc, nhất là việc lớn. Họ cho rằng, phụ nữ chỉ có phận sự làm nội trợ, ở nhà trông con. Vậy cớ sao, khi lấy vợ, họ không làm tròn phận sự của mình? Hơn nữa, việc chung thủy, yêu thương vợ con chính là 1 phần trong phận sự của đàn ông, đó là phận sự làm người vợ và con được hạnh phúc.

đàn ông có trách nhiệm

Khi yêu, người ta có quyền yêu người này rồi chia tay, không người nào có thể bắt người nào yêu mãi 1 người, cũng không người nào bắt ai cứ yêu là phải cưới được. Đàn ông hay nữ giới khi yêu đều có quyền chọn lựa. Và do đó, có biết bao nhiêu mối tình cũng vì đó mà tan vỡ, vì khi đó, người ta chưa thực sự buộc ràng gì với nhau, đặc biệt là về pháp lý. Và người ta có quyền rung động trước người đàn ông, đàn bà khác.

Nhưng lúc đã xác định vun đắp gia đình rồi, ràng buộc nhau về mặt pháp lý rồi thì đàn ông hay đàn bà cũng vậy, nên có nghĩa vụ với gia đình, với cái mái ấm mà mình đã gắn bó. Bởi đó là gia đình không chỉ của riêng mình, còn là của người thân, họ hàng, bạn bè nhìn vào đó nữa.

Đàn ông luôn bị gắn cho mác ngoại tình, linh tinh. Nhưng nghĩ cho cùng, những cuộc chơi ấy được bao lâu, được lợi gì hay cộng lắm là những đứa con ngoài giá thú? Rồi dòng khổ thuộc về ai giả dụ không hề những đứa trẻ chẳng thừa hưởng trọn vẹn tình cảm của cha, của mẹ.

đàn ông có trách nhiệm

Có nhiều người đàn ông chung thủy, họ chỉ biết đến vợ con. Các mối quan hệ bên ngoài cũng chỉ là những mối quan hệ làm ăn. Họ siêng năng, lao vào công tác, kiếm tiền, lo cho vợ con. Họ mong muốn mua được nhà, mua được xe để cho vợ con có cuộc sống phong túc. Cả đời họ chỉ mường tưởng chuyện ngày mai của con mẫu, không biết đến gái gú, bài bạc là gì. Nhưng cũng có những người nghĩ, tội gì chỉ có 1 người phụ nữ, và họ tự cho mình quyền được yêu, được chơi mặc dầu mình đã có vợ con rồi. Để người vợ mà họ yêu thương, tình nhân thương họ ở nhà chờ đợi mỏi mòn, ngóng chờ, chán nản lúc phát hiện chồng của mình bắt nhân tình.


Chẳng có mái ấm nào hơn mái ấm với chính người vợ, người con yêu thương mình. Bởi những mối quan hệ ngoài kia chỉ để mua vui qua ngày, chứ không thể là mối quan hệ bền vững. Đừng tự làm khó bản thân mình, đừng tự để mình vướng vào cuộc tình của 2 người nữ giới, rồi chính mình muốn thoát ra được nhưng lại chẳng thể được… một lúc đã có con riêng, bạn sẽ là người khổ, vì khi đó, cái mà bạn  gọi là trách nhiệm của người đàn ông càng lớn, bạn càng khó để nhận biết, ai mới là người bạn phải chọn lọc và còn tiếng rằng là bội bạc, bạc nghĩa…

Tôi mặc cảm với mọi người vì làn da ngăm đen

21:34 |
Mỗi khi đi tiệc tôi chưa 1 lần dám mặc đầm, chỉ mặc quần jean. Nhìn bạn khác tung tăng váy hồng, váy xanh mà tôi ao ước hết sức bao nhiêu.

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình cận nghèo, tuy cuộc sống khó nhọc nhưng ba mẹ luôn thương yêu và tạo điều kiện cho tôi học tập. Hiểu được hoàn cảnh gia đình nên tôi luôn cố gắng học tập, rút cuộc không phụ lòng ba mẹ tôi đã đậu tốt nghiệp đại học tại 1 trường có tiếng trên Sài Gòn, đang khiến việc trong 1 đơn vị gần nhà. Cuộc sống tuy còn phổ quát cạnh tranh, nặng nhọc nhưng tôi luôn nỗ lực cố gắng để ba mẹ mang cuộc sống giàu có sau này. Không những thế điều khiến cho tôi luôn mặc cảm và mặc cảm trong khoảng nhỏ đến nay và ít san sớt với người nào là bản thân sở hữu làn da đen bẩm sinh, được di truyền trong khoảng ba. Từ nhỏ tôi luôn bị bạn bè trêu ghẹo vì làn da đấy, họ thấy thôi là y như rằng hét lớn “cục than”, “Bao Thanh Thiên”, “Châu Phi".

Mỗi lần như thế tôi lại cố tỏ ra mạnh mẽ và nhắc mình tự hào vì làn da giống ba, nhưng thật sự trong thâm tâm một đứa con gái (nhất là khi càng to càng hiểu chuyện) tôi rất buồn, có đêm khóc đến sưng cả mắt. Họ làm như tôi là người dưng hành tinh không bằng. Tôi luôn là chủ đề châm chọc của mọi câu chuyện, khi đi làm cho tôi vẫn bị mọi người nói thầm sau lưng vì làn da đấy. Những khi đi tiệc chưa một lần dám mặc đầm mà chỉ dám mặc những chiếc quần jean, nhìn các bạn gái thung thăng được mặc các váy hồng, váy xanh mà tôi ước ao khôn xiết.

Ảnh minh họa

Vì làn da đen mà tôi luôn phải chọn đồ màu nhẹ nhàng chứ không áo xanh, áo đỏ như người khác. các khi trong giấc mơ tôi thấy mình trắng trẻo được khoác lên người các bộ đồ ham mê thật sung sướng tới phát khóc, giật thột tỉnh 2 chiếc nước mắt lại cứ trào ra đến ướt cả gối. Vì điều kiện gia đình khó khăn nên tôi không sử dụng mỹ phẩm đắt tiền mà chỉ dùng nguyên liệu có sẵn, nhưng làn da đen đó được di truyền nên khó lòng thay đổi được, xài bao nhiêu mẫu đen vẫn hoàn đen, không cải thiện bao nhiêu. Riết rồi tôi chán nản không xài gì luôn. Bạn bè khuyên nên đi tắm trắng nhưng tầm giá lại quá cao, không an toàn, tôi dẹp luôn loại suy nghĩ đó.

Vì lẽ đó mà lúc đã sắp 30 tuổi tôi vẫn chưa mang mảnh tình vắt vai, mặc dù theo phổ biến người nhận xét tôi vui tình, hí hước, dễ gần. Những bạn nam tôi tiếp xúc đều cùng nói 1 câu: "Phải chi em trắng ra là đẹp lắm đó". các lúc như thế tim tôi đau thắt lại, biết điều đó là không thể. Vì muốn như thế phải với tiền, thứ duy nhất tôi ko có, tưởng tượng lại càng tủi thân. Giờ chuyện tình cảm có lẽ đã quá xa vời đối mang tôi. Tôi chỉ muốn kiếm thật phổ biến tiền trả nợ và cho bác mẹ mang cuộc sống an nhàn, ko cực khổ nữa là hạnh phúc lắm rồi. Còn hạnh phúc riêng chắc tôi phải chờ điều kỳ diệu xảy ra thôi.

Có thật là em đang hạnh phúc không?

21:33 |
Ai cũng nói rằng em đang hạnh phúc, mấy đứa bạn chung phòng trọ đều ganh tỵ có em. Em chỉ mỉm cười mỗi lúc có người nào đó nhắc về em như thế. Hạnh phúc ư? Thế nào là hạnh phúc? Riêng bản thân em, em thấy mình thống khổ hơn người nào hết.

Ngày em nhìn thấy mình đã yêu anh thì cũng là ngày em bắt đầu nếm trải khổ đau. Em và anh gặp nhau trong sự muộn màng. Cả 2 đều đã có một nửa cho riêng mình. Mối tình của em trải qua bao sóng gió và còn đó được 5 năm. Còn anh, anh và người ấy cũng đã gắn bó có nhau 2 năm rồi. những ngày đầu tiên gặp gỡ, trong mắt em, anh chỉ là đồng nghiệp, em đã rất tự hào về ái tình mà em gìn giữ 5 năm nay.

có thật là em đang hạnh phúc

Ngày anh đến với em, anh nhẹ nhàng, hóm hỉnh và ấm áp. Anh mang lại cho em hương vị mới của cuộc sống. Em đã khởi đầu thấy vui lúc ở bên anh, thấy rét mướt khi có anh quan tâm, hàng ngày, thấy thèm khát có những cảm xúc trước hết. Và như thế, em đã biết mình yêu…Em yêu anh mà không phải hay biết. Em sững sờ lúc trông thấy mình có thể yêu 1 người con trai khác sau 5 năm. 

Mối tình đấy chưa vỡ lẽ nhưng không còn đẹp nữa. Bạn trai em đã xa em, về quê lập nghiệp và bỏ lại em 1 mình nơi tỉnh thành náo nhiệt này. Anh đó không bỏ em nhưng không còn ở bên em như ngày xưa nữa. Trong chốc lát đó, cả em và anh đều nghĩ tình cảm của chúng ta là tạm và không có gì phải nghĩ suy nhiều. Cứ như thế ta bên nhau như những người bình thường. Nhưng tình cảm mà, không ai có thể điều khiển được nó. Và loại gì tới rồi cũng sẽ tới.

Ngày anh và em cộng trông thấy đã yêu đối phương cũng là ngày chúng ta quyết định xa nhau. Em anh dũng ra khỏi tổ chức để không phải nhận ra anh mỗi ngày, chẳng hề là đồng nghiệp của anh nữa. Anh mạnh mẽ hơn em thiên nhiên đề cập với em 1 lời chia tay nhưng em bắt gặp ánh mắt anh nhìn em và… buồn. Em có trách anh là sao mọi người đều nói có em lời chia tay, tặng em nhiều lời chúc tốt đẹp trong khi anh chẳng kể có em dù chỉ 1 lời. Anh trả lời rằng “anh buồn anh phải cho em biết sao?”. Em nghe anh kể, em cũng thấy buồn. khi đó em nghĩ rằng tình mình sẽ kết thúc vào chiếc ngày mà em rời khỏi anh, rời khỏi nơi chứa đầy kỷ niệm giữa anh và em bí quyết đây 2 tháng.

Ngày anh và em gặp lại sau ba tháng xa nhau cũng là ngày sinh nhật của em, cảm xúc lại dâng tràn. Lại một lần nữa chúng ta đến có nhau nhưng lần này chỉ có thể là bạn, 2 người bạn tốt của nhau. Tan sở, chúng ta đi ăn, san sớt có nhau về công tác, về gia đình hàng ngày qua yahoo, chúng ta có các nơi hẹn hò quen thuộc. Anh trở thành niềm vui trong cuộc sống của em mỗi ngày, còn em luôn lắng tai và lặng thầm quan tâm, khích lệ anh. Chúng ta cứ bên nhau như thế, có lúc em tự hỏi mai sau sẽ ra sao và lúc nào em và anh có một loại kết? dòng kết đó liệu rằng có vui và hạnh phúc đối có cả hai hay không hay đó sẽ là một cái kết thật buồn?